Kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam
Phân tích nội dung, đặc sắc nghệ thuật của văn bản “Thần Gió”

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hồng Quân
Ngày gửi: 22h:27' 28-09-2023
Dung lượng: 19.7 KB
Số lượt tải: 81
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Hồng Quân
Ngày gửi: 22h:27' 28-09-2023
Dung lượng: 19.7 KB
Số lượt tải: 81
Số lượt thích:
0 người
“Thần Gió”
Trí tưởng tượng của con người là vô hạn. Với trí tưởng tượng của mình, họ có thể sáng tạo ra
nhiều thế giới khác nhau, trong đó có thế giới của các vị thần. Minh chứng cho điều ấy là
những câu chuyện thần thoại được thêu dệt nên từ những con người của cộng đồng nguyên
thủy bởi sự tò mò về thế giới tự nhiên. Thần thoại ra đời là cách người xưa lý giải cho những
thắc mắc của mình về mối quan hệ giữa các hiện tượng tự nhiên hay rộng hơn là thế giới với
loài người. “Thần Gió” là một câu chuyện thần thoại như vậy, kể về vị thần Gió và sự tích cây
ngải. Qua câu chuyện, độc giải còn nhìn ra được ở người cổ đại những nét đẹp văn hóa độc đáo,
tâm hồn trong sáng, lãng mạn.
Với đặc trưng của thần thoại kể về các vị thần với năng lực siêu nhiên, truyện “Thần Gió” miêu
tả vị thần Gió có hình dáng kì quặc, thần không có đầu và thần dùng một chiếc quạt nhi ệm
màu để tạo ra gió nhỏ hay bão lớn - điều mà phàm nhân không thể làm được. Thỉnh thoảng
thần xuống hạ giới đi chơi vào những buổi tối trời, khi đó là lúc giữa đồng bằng nổi lên trận gió
xoáy, dân gian thường gọi là Thần Cụt Đầu. Thần Gió có một đứa con nhỏ hay nghịch ngợm,
một hôm thần đi vắng, đứa con nhỏ ở nhà giở quạt ra làm gió chơi làm bát gạo của người nọ ở
dân gian văng xuống ao - bát gạo vất vả lắm mới xin được cho người vợ ốm đau. Thế là người
nọ kiện lên thiên đình, con thần Gió vì thế bị đày xuống dân gian chăn trâu cho người mất gạo
kia. Ít lâu sau, Ngọc Hoàng bắt con thần Gió làm cây ngải để dự báo gió cho thiên h ạ, m ỗi l ần
ngải gió cuốn bông, cuốn lá lại là trời sắp nổi gió, nổi mưa; lá cây ngải còn trị cảm gió cho trâu.
Cốt truyện được xây dựng đơn giản, chỉ xoay quanh sự kiện kể về công việc của thần Gió.
Thần là người đã có công khai thiên lập địa, tạo lập ra thế giới. Người cổ đại ẩn giấu một cách
tinh tế về tính cách của thần Gió. Qua chi tiết con thần Gió lấy quạt ra chơi, ta th ấy đ ược sự
cẩu thả, lôi thôi, chưa cẩn trọng của thần khi vứt quạt lung tung để con nhỏ nghịch ngợm. Câu
chuyện “Thần Gió” đã xây dựng lên lối tư duy của người xưa mang sự hồn nhiên, chất phác, có
trí tưởng tượng bay bổng, lãng mạn: “đồng nổi lên trận gió xoáy” thì tưởng thần Gió xuống
chơi. Mọi lí luận tư duy đều nhìn từ thực tế mà ra, cách tư duy không quá cầu kì mà ngược lại
có phần gần gũi, giản dị. Trong câu chuyện, người cổ đại đã phần nào thể hiện những khát
vọng của bản thân: mong ước về cuộc sống “ổn định, hòa hợp, công bằng”. Phải hiểu được kĩ
chi tiết con thần Gió nghịch ngợm và bị đuổi xuống chăn trâu chuộc lỗi thì mới nhận ra được
điều ấy. Nếu Ngọc Hoàng không phạt con thần Gió thì mọi chuyện sẽ êm đẹp nh ư vậy? Cu ộc
đời của các vị thần trở thành những bài học kinh nghiệm quý báu giúp cho dân gian có cu ộc
sống thanh bình, yên ấm hơn. Xuyên suốt câu chuyện luôn có những yếu tố hoang đường, kì ảo
hấp dẫn người đọc theo từng chi tiết truyện, mở ra những ước mơ, hoài bão của con người.
Câu chuyện “Thần Gió” được kể bởi người kể chuyện theo ngôi kể thứ ba. Nó phản ánh tâm
hồn, tư duy và nhận thức của người cổ đại. Không chỉ vậy, nó còn nói lên khát vọng, nhận thức
lí giải và chinh phục, sáng tạo thế giới.
Thành công của câu chuyện là đã thể hiện được cách hình dung, lí giải về sự hình thành thế
giới tự nhiên, nguồn gốc vũ trụ và muôn loài của con người nguyên thủy. Đồng thời, văn bản đã
phản ánh được vẻ đẹp riêng của của cuộc sống lao động, tín ngưỡng và văn hóa của từng cộng
đồng. Việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa các yếu tố nghệ thuật, triết học, tôn giáo và lịch sử đã
tạo nên được màu sắc riêng của văn hóa nguyên thủy cộng đồng, góp phần tạo nên sức sống
của câu chuyện trên dòng thời gian. Tuy nhiên văn bản còn điểm yếu trong thời đại ngày nay,
đó là những lí giải ấy đã không còn đúng, phù hợp và đáng tin cậy nữa. Bởi hiện tại, khoa học
phát triển hơn, con người dùng khoa học kĩ thuật để nghiên cứu và chứng minh cho suy luận
của mình. Dù vậy, những câu chuyện thần thoại nói chung và “Thần Gió” nói riêng đã có đóng
góp quan trọng cho nền văn học.
Ngày nay, kho tàng văn học đã xuất hiện thêm nhiều thể loại truyện khác nhau nh ư: c ổ tích,
truyện ngắn,... nhưng ta vẫn không thể phủ nhận được những giá trị của truyện thần thoại.
Thần thoại mang nét đẹp, giá trị riêng của cộng đồng loài người, khai phá ra những trí tưởng
tượng phong phú của con người.
Trí tưởng tượng của con người là vô hạn. Với trí tưởng tượng của mình, họ có thể sáng tạo ra
nhiều thế giới khác nhau, trong đó có thế giới của các vị thần. Minh chứng cho điều ấy là
những câu chuyện thần thoại được thêu dệt nên từ những con người của cộng đồng nguyên
thủy bởi sự tò mò về thế giới tự nhiên. Thần thoại ra đời là cách người xưa lý giải cho những
thắc mắc của mình về mối quan hệ giữa các hiện tượng tự nhiên hay rộng hơn là thế giới với
loài người. “Thần Gió” là một câu chuyện thần thoại như vậy, kể về vị thần Gió và sự tích cây
ngải. Qua câu chuyện, độc giải còn nhìn ra được ở người cổ đại những nét đẹp văn hóa độc đáo,
tâm hồn trong sáng, lãng mạn.
Với đặc trưng của thần thoại kể về các vị thần với năng lực siêu nhiên, truyện “Thần Gió” miêu
tả vị thần Gió có hình dáng kì quặc, thần không có đầu và thần dùng một chiếc quạt nhi ệm
màu để tạo ra gió nhỏ hay bão lớn - điều mà phàm nhân không thể làm được. Thỉnh thoảng
thần xuống hạ giới đi chơi vào những buổi tối trời, khi đó là lúc giữa đồng bằng nổi lên trận gió
xoáy, dân gian thường gọi là Thần Cụt Đầu. Thần Gió có một đứa con nhỏ hay nghịch ngợm,
một hôm thần đi vắng, đứa con nhỏ ở nhà giở quạt ra làm gió chơi làm bát gạo của người nọ ở
dân gian văng xuống ao - bát gạo vất vả lắm mới xin được cho người vợ ốm đau. Thế là người
nọ kiện lên thiên đình, con thần Gió vì thế bị đày xuống dân gian chăn trâu cho người mất gạo
kia. Ít lâu sau, Ngọc Hoàng bắt con thần Gió làm cây ngải để dự báo gió cho thiên h ạ, m ỗi l ần
ngải gió cuốn bông, cuốn lá lại là trời sắp nổi gió, nổi mưa; lá cây ngải còn trị cảm gió cho trâu.
Cốt truyện được xây dựng đơn giản, chỉ xoay quanh sự kiện kể về công việc của thần Gió.
Thần là người đã có công khai thiên lập địa, tạo lập ra thế giới. Người cổ đại ẩn giấu một cách
tinh tế về tính cách của thần Gió. Qua chi tiết con thần Gió lấy quạt ra chơi, ta th ấy đ ược sự
cẩu thả, lôi thôi, chưa cẩn trọng của thần khi vứt quạt lung tung để con nhỏ nghịch ngợm. Câu
chuyện “Thần Gió” đã xây dựng lên lối tư duy của người xưa mang sự hồn nhiên, chất phác, có
trí tưởng tượng bay bổng, lãng mạn: “đồng nổi lên trận gió xoáy” thì tưởng thần Gió xuống
chơi. Mọi lí luận tư duy đều nhìn từ thực tế mà ra, cách tư duy không quá cầu kì mà ngược lại
có phần gần gũi, giản dị. Trong câu chuyện, người cổ đại đã phần nào thể hiện những khát
vọng của bản thân: mong ước về cuộc sống “ổn định, hòa hợp, công bằng”. Phải hiểu được kĩ
chi tiết con thần Gió nghịch ngợm và bị đuổi xuống chăn trâu chuộc lỗi thì mới nhận ra được
điều ấy. Nếu Ngọc Hoàng không phạt con thần Gió thì mọi chuyện sẽ êm đẹp nh ư vậy? Cu ộc
đời của các vị thần trở thành những bài học kinh nghiệm quý báu giúp cho dân gian có cu ộc
sống thanh bình, yên ấm hơn. Xuyên suốt câu chuyện luôn có những yếu tố hoang đường, kì ảo
hấp dẫn người đọc theo từng chi tiết truyện, mở ra những ước mơ, hoài bão của con người.
Câu chuyện “Thần Gió” được kể bởi người kể chuyện theo ngôi kể thứ ba. Nó phản ánh tâm
hồn, tư duy và nhận thức của người cổ đại. Không chỉ vậy, nó còn nói lên khát vọng, nhận thức
lí giải và chinh phục, sáng tạo thế giới.
Thành công của câu chuyện là đã thể hiện được cách hình dung, lí giải về sự hình thành thế
giới tự nhiên, nguồn gốc vũ trụ và muôn loài của con người nguyên thủy. Đồng thời, văn bản đã
phản ánh được vẻ đẹp riêng của của cuộc sống lao động, tín ngưỡng và văn hóa của từng cộng
đồng. Việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa các yếu tố nghệ thuật, triết học, tôn giáo và lịch sử đã
tạo nên được màu sắc riêng của văn hóa nguyên thủy cộng đồng, góp phần tạo nên sức sống
của câu chuyện trên dòng thời gian. Tuy nhiên văn bản còn điểm yếu trong thời đại ngày nay,
đó là những lí giải ấy đã không còn đúng, phù hợp và đáng tin cậy nữa. Bởi hiện tại, khoa học
phát triển hơn, con người dùng khoa học kĩ thuật để nghiên cứu và chứng minh cho suy luận
của mình. Dù vậy, những câu chuyện thần thoại nói chung và “Thần Gió” nói riêng đã có đóng
góp quan trọng cho nền văn học.
Ngày nay, kho tàng văn học đã xuất hiện thêm nhiều thể loại truyện khác nhau nh ư: c ổ tích,
truyện ngắn,... nhưng ta vẫn không thể phủ nhận được những giá trị của truyện thần thoại.
Thần thoại mang nét đẹp, giá trị riêng của cộng đồng loài người, khai phá ra những trí tưởng
tượng phong phú của con người.
 





