TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH HAY CỦA THƯ VIỆN

VĂN HỌC - CẢM NHẬN TÁC PHẨM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Tntna.jpg BANDOTUNHIEN.jpg BANDODANCU.jpg Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png HB_NHOMNUOC.jpg HB_MDDS.jpg TDMNPB_tunhien.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg

    LIÊN KẾT LIÊN THƯ VIỆN

    Kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam

    nhasachmienphi-thoi-quen-cua-ke-thang

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hoàng Thị Tuyết Trinh (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:46' 03-05-2024
    Dung lượng: 591.7 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    PRAKASH IYER


    Thói quen của kẻ thắng
    Bản quyền tiếng Việt © 2014 Công ty Cổ phần Sách Alpha
    Nhà xuất bản Dân Trí
    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
    Tạo ebook: Tô Hải Triều
    Ebook thực hiện dành cho những bạn chưa có điều kiện mua sách.
    Nếu bạn có khả năng hãy mua sách gốc để ủng hộ tác giả, người dịch và
    Nhà Xuất Bản



    Lời mở đầu
    Họa sĩ, nhà điêu khắc tài ba Michelangelo đã có một số kiệt tác trong sự
    nghiệp của mình. Đứng đầu danh sách đó có lẽ là bức tượng David cao gần
    5,5 mét được điêu khắc bằng cẩm thạch tại Florence, Ý. Cho tới ngày nay,
    sau 500 năm, biểu tượng của nền điêu khắc thời kỳ Phục hưng này tiếp tục
    thu hút và hấp dẫn hàng triệu lượt khách du lịch mỗi năm, từ khắp mọi miền
    trên thế giới. Bất kỳ ai nhìn thấy bức tượng đều ấn tượng với tài năng của
    Michelangelo, nhưng không phải ai cũng biết câu chuyện ẩn trong quá trình
    điêu khắc bức tượng đó.
    Chuyện kể rằng có một khối đá cẩm thạch lớn nằm trên một con đường mòn
    trong suốt nhiều năm. Trên thực tế, khối đá đã nằm tại đó rất lâu trước khi
    Michelangelo ra đời. Một số họa sĩ tiếng tăm, trong đó có Leonardo da
    Vinci, đã được mời để chế tác khối đá đó. Tất cả họ khi nhìn khối đá đã từ
    chối vì nó không được hoàn mỹ với những vết rạn nứt, và không có giá trị gì
    cả. Nhiều năm sau, Michelangelo đã bắt đầu công việc điêu khắc với khối
    cẩm thạch “rạn nứt và vô giá trị” đó để tạo ra một kiệt tác nghệ thuật. Có
    người kể rằng, trong lúc Michelangelo đang tạc tượng, một cậu bé đã tới bên
    và hỏi tại sao ông lại lặp đi lặp lại công việc đập mạnh vào khối đá. “Cậu
    bé”, Michelangelo nói. “Có một thiên thần bên trong khối đá. Ta chỉ đang
    giải phóng anh ấy.”
    Nghĩ về câu chuyện đó, bạn sẽ thấy tất cả chúng ta đều giống như khối đá
    cẩm thạch. Bên trong mỗi chúng ta đều có một thiên tài, một kẻ chiến thắng
    đang ẩn chứa và đang chờ đợi để được giải phóng. Không ai trong chúng ta
    là kẻ vô giá trị. Trong hầu hết mọi tình huống, chúng ta chỉ đang chờ đợi một
    nhà điêu khắc tới, loại bỏ phần đá bên ngoài và giải phóng cho kẻ chiến
    thắng ở bên trong.
    “Thói quen của kẻ thắng” giống như bộ công cụ của người điêu khắc, giúp
    bạn giải phóng kẻ chiến thắng bên trong bạn, và cả những người mà bạn làm
    việc cùng. Thay vì sử dụng chiếc búa, chiếc dùi đục bình thường, những gì
    bạn có trong bộ dụng cụ này là những câu chuyện. Chính những câu chuyện
    đó sẽ giúp bạn đẽo bỏ những phần không mong muốn của khối cẩm thạch và
    giải phóng kẻ chiến thắng bên trong.
    Chúng ta ai cũng có khả năng đặc biệt, ai cũng có thể phát triển. Tôi biết
    rằng cuốn sách này sẽ cho bạn gợi ý. Nó không thay đổi bạn. Còn cả một quá
    trình dài để làm điều đó. Nó chỉ đơn thuần giúp bạn trở thành người mà bạn
    được sinh ra để được như vậy. Và nó giúp bạn khơi dậy tiềm năng của những
    người xung quanh mình.
    Thông qua cuốn sách, bạn sẽ tìm kiếm được sự cân bằng, trở nên hạnh phúc,

    tạo được sự khác biệt, cho chính bạn và cả thế giới xung quanh.
    Hãy nhớ, không bao giờ là quá muộn để trở người mà bạn mong muốn.

    1. Tầm nhìn và những mục tiêu
    Đập đá hay xây những công trình vĩ đại
    Câu chuyện xảy ra đã nhiều năm trên một con đường hoang vắng ở Rome.
    Đó là một buổi chiều đầy nắng nóng. Một cô gái vừa đi bộ trên đường với túi
    đồ trong tay vừa huýt sáo, cô chú ý tới một nhóm người đang đập đá bên lề
    đường. Cách… cách… cách. Họ dùng búa đập những viên đá, chia chúng
    thành những viên nhỏ và nhỏ hơn nữa.
    Tò mò, cô gái lại gần một người thợ và hỏi anh ta đang làm gì. “Cô không
    thấy sao?”, người thợ đáp lại gọn lỏn, ngước lên nhìn cô và lau mồ hôi trên
    trán: “Tôi đang đập đá.”
    Tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, cô gái lại gặp một người thợ khác, cũng đang
    đập đá. Cô hỏi: “Anh đang làm gì vậy?” “Tôi hả?” Người thợ trả lời. “Ồ, tôi
    đang góp phần xây dựng nhà thờ lớn nhất thế giới”.
    Câu chuyện này có gợi cho bạn suy nghĩ gì không?
    Làm thế nào để đồng nghiệp của bạn hiểu được vai trò của họ? Họ chỉ là
    người đập đá hay là người xây dựng lên nhà thờ lớn nhất thế giới?
    Nhân viên bán hàng của bạn nghĩ rằng vị trí của anh ấy chỉ đơn thuần là một
    người bán? Hay anh ta tự hào là một phần trong một đội đang cố gắng trở
    thành đội ngũ xuất sắc nhất của doanh nghiệp? Người phụ nữ trong văn
    phòng tiếp khách nhìn nhận bản thân chỉ là một nhân viên lễ tân? Hay là đại
    sứ với sứ mệnh mang ấn tượng đầu tiên của một tổ chức với mục tiêu giành
    ngôi vị số 1 trong kinh doanh? Sự khác nhau trong cách nghĩ của những
    thành viên làm việc trực tiếp với cộng đồng có thể nói lên sự khác biệt giữa
    một tổ chức gắn kết với một tổ chức bình thường. Nó cũng nói lên sự khác
    biệt giữa việc bạn đạt được tầm nhìn hay thất bại trong những mục tiêu đã đề
    ra.
    Làm thế nào để các thủ lĩnh đảm bảo rằng tổ chức chia sẻ và giúp nhân viên
    lĩnh hội toàn bộ chiến lược phát triển của họ? Làm thế nào để họ khiến từng
    cá nhân nhận thức rõ ràng vai trò không thể thiếu của mình trong kế hoạch
    lớn lao và vĩ đại ấy?
    Họ làm điều đó bằng việc thể hiện rất rõ ràng tầm nhìn của doanh nghiệp,
    bằng việc vạch rõ mục tiêu để toàn bộ tổ chức có thể nhìn thấy và đi tới.
    Sau đó, họ chắc chắn mỗi cá nhân hiểu vai trò của mình trong việc giúp đỡ
    tổ chức đạt được mục đích đó.
    Và họ cũng chắc chắn trong tổ chức luôn có sự tôn trọng mỗi cá nhân, vì
    những gì anh ta mang lại cho tập thể, vì sự đóng góp của riêng anh ấy trong
    việc giúp tổ chức đạt được giấc mơ của mình.

    Vì vậy, mỗi cá nhân không chỉ tập trung mang lại giá trị cao nhất trong vai
    trò của mình, mà còn trở thành một thành viên hữu ích của một tổ chức lớn
    hơn. Và anh ta sẽ làm việc với niềm hãnh diện khi biết rằng, bằng chính
    công việc của mình, anh ấy tạo lên sự khác biệt.
    P.M Sinha (tên thường gọi là Suman), nguyên CEO của PepsiCo tại Ấn Độ,
    là bậc thầy trong việc chia sẻ tầm nhìn. Ông là người sáng tạo ra mô hình tổ
    chức “tam giác ngược”. Trong mọi bài thuyết trình, ông thích nói tới biểu đồ
    cơ cấu của tổ chức. Nhân viên kinh doanh được đặt trên cùng, phía dưới là
    những người giúp tạo ra hiệu quả công việc cho họ. Giám đốc điều hành sẽ
    đặt ở cuối hình tháp ngược, trách nhiệm của anh ta là gánh vác cả tổ chức.
    Một vài thói quen khác cũng giúp hình thành văn hóa đoàn kết này. Không
    có những ông chủ hay những người được gọi là “sếp”. Suman vẫn được toàn
    đội gọi là Suman. Mọi người đều mặc đồng phục với nhãn hiệu của Pepsi
    trên túi áo ngực bên trái. Trong tất cả các buổi đi thị trường hay các cuộc họp
    tại công ty, Suman đảm bảo rằng ông lập kế hoạch để những người ở hàng
    trên tỏa sáng như anh hùng. Thực tế, nhân viên bán hàng của Pepsi đã khẳng
    định vị trí của họ bằng đoạn quảng cáo trên kênh truyền hình thương mại.
    Đó là câu chuyện hài hước về Sachin, anh đập một quả bóng vào cửa xe tải
    chở Pepsi, sau đó nhanh chóng hạ nhiệt và nói “Oh, thư giãn yaa… Uống
    Pepsi nhé!”
    Không bất ngờ khi Suman thành công trong việc tạo ra đội ngũ bán hàng tốt
    nhất, khi mỗi người bán hàng và lái xe chở Pepsi cảm thấy bản thân như một
    anh hùng trên chiến trường, sẵn sàng đánh bại đối thủ và đưa Pepsi thành
    hãng nước giải khát số một trong nước. Thực tế, nếu bạn dừng xe tải chở
    Pepsi và hỏi người bán hàng đang làm gì, dám chắc anh ta sẽ trả lời mình
    đang giúp Pepsi vô địch trong cuộc chiến nước giải khát. Điều đó không đơn
    giản là “bán Pepsi”.
    Một lần, khi tới thăm Trung tâm Vũ trụ Kennedy, bang Floria, để đánh giá
    tiến trình kế hoạch đưa con người lên mặt trăng, vị tổng thống Mỹ thấy ánh
    mắt của cô lao công đang ngại ngần nhìn ông. Tò mò về thái độ của cô gái,
    ông hỏi: “Cô đang làm gì ở đây vậy?” Vén mái tóc ra sau, cô trả lời: “Tôi
    đang giúp nước Mỹ đưa con người đặt chân lên mặt trăng”.
    Thực tế, không lâu sau khi Kennedy chia sẻ mong ước đưa con người đặt
    chân lên mặt trăng, Neil Armstrong đã làm nên lịch sử, “một bước chân nhỏ
    của con người, một bước nhảy vọt khổng lồ của nhân loại”. Và ở Ấn Độ,
    Pepsi đã chiến thắng khi nhận được ngôi vị thương hiệu nước giải khát số 1
    thế giới.
    Đằng sau sự thành công là công sức của cả một tập thể những người lao
    động. Hãy coi họ là những nhân tố quan trọng, giúp họ thấy mình là những
    người thợ trực tiếp xây dựng lên nhà thờ lớn nhất thế giới và cũng là người
    tạo nên những điều khác biệt.

    Và điều đó thực sự đã tạo ra sự khác biệt!
    Bạn và đồng nghiệp hiểu như thế nào về vai trò của mình trong tổ chức?
    Giống những người đập đá? Hay những người xây dựng nhà thờ lớn nhất thế
    giới?
    Leo núi
    Các bạn thân mến, thử trả lời một câu hỏi nhỏ nhé!
    Nếu hai người đang tập leo núi cùng nhau, họ cần điều gì nhất để có thể lên
    đến đỉnh núi? Trang thiết bị? Sự luyện tập? Tinh thần đồng đội? Hay điều
    kiện thời tiết thuận lợi?
    Họ chuẩn bị tất cả những điều trên để hành trình được đảm bảo. Tuy nhiên,
    thứ quan trọng nhất chính là ngọn núi. Họ cần một mục tiêu rõ ràng.
    Thông thường, chúng ta chỉ chăm chú tới trang thiết bị và việc luyện tập
    nhưng lại không có những mục tiêu rõ ràng. Sự chuẩn bị dù tốt tới đâu cũng
    trở nên vô nghĩa nếu bạn không có ngọn núi nào để leo.
    Tất cả chúng ta đều may mắn. Chúng ta có thể trang bị những dụng cụ tốt
    nhất, có nơi luyện tập, có những người đồng nghiệp sẵn sàng giúp đỡ chúng
    ta thành công. Nhưng hơn hết, chúng ta cần có những ngọn núi – những mục
    tiêu của riêng mình.
    Từ giây phút bạn có mục tiêu cho hành trình leo núi của mình, mọi thứ đều
    thay đổi. Thật kỳ diệu. Mọi giác quan trong bạn như sống dậy. Bạn khao
    khát được leo tới đỉnh núi đó. Bạn sống có kỷ luật hơn. Bạn dậy sớm hơn,
    bảo vệ mình khỏi bị lạnh, điều chỉnh chế độ dinh dưỡng, tìm gặp chuyên gia
    và đọc sách về leo núi… Tất cả xuất phát từ khát khao chinh phục đỉnh núi
    bạn chọn.
    Vì vậy, hãy thôi than vãn về trang thiết bị, những buổi tập luyện hay lo lắng
    vì mua phải thiết bị giả. Việc đầu tiên bạn phải làm là bắt tay vào lập những
    mục tiêu.
    Tìm một ngọn núi cho mình, bước đầu tiên để có thể làm thay đổi cả cuộc
    đời bạn.
    Hãy bắt đầu. Ghi lại những mục tiêu của bạn. Ngay bây giờ!
    Tiến tới ngọn núi của riêng bạn. Và hãy bước những bước chân đầu tiên để
    có cảm giác bạn đang đứng trên đỉnh cao của thế giới.
    Bộ dụng cụ leo núi tốt nhất cũng vô giá trị nếu bạn không có một ngọn núi
    để leo.
    Hướng tới mục tiêu: Bí mật biến ước mơ của bạn thành hiện thực

    Câu chuyện này có thật không? Không ai chắc chắn cả. Nhưng nghe đồn nó
    xảy ra vào năm 1963, một số nhà nghiên cứu hành vi xã hội đã thực hiện
    cuộc khảo sát đối với các sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp khoa Kinh tế trường
    Đại học Harvard. Họ yêu cầu học viên viết mục tiêu trong cuộc sống của
    mình vào một tờ giấy. Và chỉ có 3% viết được mục tiêu của mình. Vâng, 3%.
    25 năm sau, các nhà khoa học liên lạc lại với khóa học đó để tìm hiểu về sự
    nghiệp cũng như cuộc sống hiện tại của họ.
    Bạn đoán xem điều gì xảy ra?
    Các nhà khoa học phát hiện ra rằng, tổng tài sản của nhóm 3% người viết ra
    được mục tiêu của mình nhiều hơn tài sản của số người còn lại. Không chỉ
    vậy, dường như họ có cuộc sống hạnh phúc hơn, làm được những điều họ
    muốn và có tinh thần thoải mái hơn.
    Thật khó tin, nhưng tôi tin rằng đó là sự thật và nó có thể trở thành hiện thực
    với tất cả mọi người.
    Mục tiêu của bạn là gì? Bạn mong muốn đạt được điều gì? Những việc bạn
    đã, đang, và sẽ làm trong cuộc sống, trong công việc, trong các mối quan hệ
    là gì? Bất cứ điều gì, hãy ghi lại chúng. Ngay bây giờ, hãy ghi lại. Không
    chậm trễ, không để tới ngày mai mà là ngay bây giờ!
    Và cam kết với bản thân bằng hành động. Đảm bảo rằng mọi việc bạn làm là
    để đạt được mục tiêu của mình. Hãy hành động. Hãy chắc chắn mọi thứ bạn
    làm là để tiến gần hơn tới mục tiêu của mình. (Nếu không, đừng làm điều
    đó.)
    Và cuối cùng, hãy bắt tay vào thực hiện ngay hôm nay. Dù là việc nhỏ đi
    chăng nữa, nhưng hãy bước những bước đầu tiên từ hôm nay. Nếu bạn muốn
    giảm cân, hãy đi bộ 45 phút ngay hôm nay! Nếu bạn muốn trở thành người
    bán hàng xuất sắc, hãy thực hiện nhiều hơn những cuộc gọi bán hàng ngay
    hôm nay.
    Bạn sẽ nhìn thấy sự khác biệt. Giống như những chàng trai của Nike nói, hãy
    làm đi.
    Có 3 bước cần làm:
    Bước thứ nhất: Viết ra những mục tiêu của bạn.
    Bước thứ hai: Hãy cam kết hành động để đạt được mục tiêu.
    Bước thứ ba: Thực hiện bước đầu tiên. Ngay hôm nay!
    Tiến lên, hãy bắt đầu ngay bây giờ!
    Mục tiêu của bạn là gì? Bạn muốn trở thành người như thế nào, có gì, và
    làm gì? Bất cứ điều gì, hãy ghi lại.
    Đừng thay đổi thói quen của bạn
    Sức mạnh của sự tập trung. Sức mạnh của sự kiên trì. Tôi tin đó là những

    yếu tố cơ bản để tạo nên thành công. Tôi đã trải nghiệm sâu sắc sức mạnh ấy
    trong một chuyến đi tới Trung Quốc.
    Trong một hội trường chật ních các doanh nhân trẻ Trung Quốc (chủ yếu là
    các doanh nghiệp kinh doanh qua mạng), tôi có vinh hạnh được nghe Jack
    Ma, người sáng lập cổng thương mại điện tử alibaba.com.
    Jack từng là giáo viên dạy tiếng Anh ở Bắc Kinh. Nhờ thông thạo ngôn ngữ,
    nhiều lần anh được mời tham dự khi có đoàn đại biểu thương mại vào Trung
    Quốc hay nhóm doanh nhân Trung Quốc qua Mỹ để tìm cơ hội kinh doanh.
    Trong quá trình đó, Jack thấy hai điều.
    Thứ nhất, mặc dù thờ ơ với tiếng Anh, các doanh nhân Trung Quốc vẫn nhận
    được nhiều đề nghị và có khả năng vươn ra thế giới. Thứ hai, không gì khác
    ngoài Internet nắm giữ tiềm năng đưa Trung Quốc đi xa. Kết hợp cả hai vấn
    đề lại, Jack lập nhóm gồm 18 người bạn và cùng chia sẻ tầm nhìn của anh.
    Kết quả là trang web alibaba.com ra đời ngay tại căn hộ của Jack ở Hàng
    Châu.
    Anh đã trải qua nhiều thử thách. Và, trong thời gian đó, alibaba.com đã
    nhanh chóng vượt qua Yahoo ở Trung Quốc. Năm 2007, alibaba chính thức
    phát hành cổ phiếu, xuất hiện đầy ấn tượng trên sàn chứng khoán Hồng
    Kong và giá chào bán cổ phiếu lần đầu đã cao thứ hai so với các công ty
    Internet trên thế giới, chỉ sau Google. Hiện nay, Jack làm chủ tịch một doanh
    nghiệp thành công lớn.
    Lời khuyên để xây dựng tập đoàn Internet của Jack là gì? Đâu là công thức
    thành công của anh? Một lời khuyên rất đơn giản: “Tin vào mơ ước và tin
    vào chính mình”. Bạn làm những công việc đó bởi bạn muốn, đừng vì nhà
    đầu tư muốn bạn làm như vậy, cũng đừng vì người khác muốn bạn làm.
    Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ. Làm bất cứ điều gì kéo ước mơ lại gần hơn với
    bạn mỗi ngày. Tìm kiếm những nhân sự giỏi, làm cho khách hàng yêu quý
    bạn và hãy làm điều đó liên tục. Luôn học hỏi và vận dụng các chiến thuật
    cũng như kỹ năng khác nhau, nhưng không bao giờ thay đổi mục tiêu.
    Không bao giờ thay đổi ước mơ.
    Sau đó, Jack lấy ví dụ về sức mạnh của sự tập trung. “Năm 2000, tôi từng
    nói: 'Nếu có 9 con thỏ chạy xung quanh bạn, và bạn muốn bắt một con, hãy
    tập trung vào một con. Nếu bạn cố gắng bắt tất cả, bạn sẽ chẳng có con nào.
    Nếu việc bắt nó quá khó, bạn có thể thay đổi chiến thuật, nhưng nhất định
    không thay đổi con thỏ. Có rất nhiều cơ hội, nhưng bạn không thể bắt tất cả
    chúng. Hãy bắt lấy một con trước, đặt vào túi, sau đó mới bắt những con tiếp
    theo.”
    Lời khuyên thật có ích. Chúng ta thường mắc sai lầm là bị cám dỗ bởi rất
    nhiều cơ hội, cố gắng để giành lấy tất cả cơ hội đó, và cái cuối cùng ta nhận
    được là con số 0. Thử thách đầu tiên của hầu hết chúng ta nằm ở chỗ không
    chọn thỏ để bắt. Vạch ra một mục tiêu rõ ràng là chìa khóa giúp bạn bắt đầu

    hành trình tiến tới thành công. Tiếp đó, chúng ta bị rối trí bởi những con thỏ
    khác đang chạy nhảy và đánh mất sự tập trung của mình. Ý nghĩ về sự đa
    dạng hóa khiến các doanh nghiệp lớn chuyển từ tập trung vào thế mạnh của
    mình sang thử sức với những ý tưởng mới. Điều này mang lại hiệu quả thấp.
    Nếu bạn sống ở Gujarat vào những năm 1980, có lẽ tuổi thơ của bạn sẽ gắn
    với hương vị độc đáo của kem Vaddilal. Bạn có thể thề rằng đó là loại kem
    ngon và tuyệt vời nhất thế giới. Vadilal đã đạt được điều đó chưa? Ồ, chưa
    đâu. Một thời gian sau, Vadilal đã nhận ra đồ ăn sẵn sẽ là thực đơn chính ở
    Ấn Độ. Họ đã quyết định đuổi bắt “con thỏ” đó. Vào là đầu giai đoạn mở
    cửa tự do ở Ấn Độ, họ tính toán rằng giao dịch ngoại hối có thể là ý tưởng
    kinh doanh lớn. Và họ cũng săn đuổi con thỏ đó. Tiếp theo là bất động sản,
    một lĩnh vực đang bùng nổ. Đó là con thỏ thứ 4. Và tiến đến là hóa chất...
    Vadilal rượt theo rất nhiều con thỏ cho mặt hàng của họ. (Kem Vadilal vẫn
    rất ngon còn doanh nghiệp vẫn bé tý ).
    Ngay cả khi chúng ta tập trung vào một con thỏ, sự bất lực của chúng ta khi
    bắt nó khiến chúng ta nhanh – đôi khi là rất nhanh – chuyển qua bắt một con
    thỏ khác. Thật thiếu kiên nhẫn. Chúng ta từ bỏ quá vội vàng. Khi nhìn những
    tài năng trẻ bỏ việc trong chốc lát vì họ không được thăng tiến nhanh trong
    công việc, tôi rất buồn. Tôi ước gì họ biết và lưu tâm câu nói của Jack:
    “Thay đổi chiến thuật. Không thay đổi con thỏ.”
    Khi tôi theo dõi Jack – một diễn giả xuất chúng, một anh hùng dân tộc,
    người nhà lãnh đạo quốc tế – đối thoại trực tiếp với đông đảo khán giả, tôi đã
    rất bàng hoàng. Sau đó, tôi thấy một vài điều nữa có sức ảnh hưởng lớn.
    Ngồi cách tôi khá xa là hai bạn trẻ đang lắng nghe từng chữ của Jack, ghi
    chép rất nhiều. Điều đó không mấy khi thấy trong các cuộc hội thảo khác
    trên thế giới.
    Thế giới tuyệt vời hơn những gì ta đang thấy. Với trí thông minh vốn có,
    niềm đam mê học hỏi, khả năng làm việc không ngừng và quyết tâm để
    thành công cùng một người dẫn đường tận tụy như Jack, những doanh nhân
    Trung Quốc sẽ chinh phục cả thế giới.
    Biết đâu họ đã tìm thấy con thỏ muốn bắt. Thế còn bạn?
    Nhận diện con thỏ bạn muốn bắt và tập trung vào nó. Nếu bạn cố gắng bắt
    tất cả, bạn sẽ chẳng có được con nào. Nếu con thỏ tìm cách trốn tránh, bạn
    có thể thay đổi chiến thuật nhưng không thay đổi mục tiêu.

    2. Sự tự tin
    Károly Takács và tư duy của người chiến thắng
    Khi xem một chương trình thể thao trên truyền hình, hoặc đọc tin tức về
    những ngôi sao của trận đấu, bạn hãy thử đi sâu vào trong suy nghĩ của các
    vận động viên. Xỏ đôi giày của họ. Đặt chân vào thế giới nội tâm của tất cả
    những người hùng thể thao, những người phá kỷ lục cũng như những kẻ
    được mến mộ nhưng thất bại. Thủ môn khi bắt được quả đá luân lưu hoặc
    cầu thủ đã để lỡ cú sút phạt đó. Kia là vận động viên bị lỡ cơ hội vì một chấn
    thương không may và phải ngồi xem trận đấu tại ghế dự bị. Hãy nghĩ xem
    những gì đã đi qua tâm trí họ. Đó có thể là một trò chơi thú vị.
    Thể thao là một sự ẩn dụ tuyệt vời cho cuộc sống, có những câu chuyện đã
    truyền cảm hứng và thôi thúc chúng ta. Nhưng có lẽ không có câu chuyện
    nào ý nghĩa như câu chuyện của Károly Takács. Có thể bạn chưa từng biết
    tới anh ấy, nhưng câu chuyện về cuộc đời của con người đó thì thật đáng để
    nghe.
    Károly từng là trung sĩ quân đội Hungary. Năm 1938, chàng trai 28 tuổi này
    là một trong những tay súng ngắn cừ khôi nhất quốc gia với nhiều giải vô
    địch trong nước và quốc tế. Anh đã từng là ứng cử viên sáng giá cho chức vô
    địch tại Thế vận hội Tokyo 1940.
    Rồi, tai họa ập đến.
    Trong một buổi huấn luyện, một quả lựu đạn đã nổ trên tay của Károly, thổi
    tung cánh tay đó – cánh tay bắn súng của anh. Điều đó không chỉ làm anh
    mất cánh tay mà còn phá tan giấc mơ về kỳ Olympic.
    “Tại sao lại là tôi?” Károly có thể sẽ được thông cảm nếu anh ấy hỏi câu hỏi
    ấy, câu hỏi mà hầu hết chúng ta sẽ hỏi nếu là anh. Bạn cũng sẽ hiểu được nếu
    anh ấy chìm trong tuyệt vọng và tự thương hại bản thân, một hành động dễ
    cảm thông khi thảm họa xảy ra ngay trước sự kiện lớn như vậy. Bạn sẽ cảm
    thông nếu anh ấy chọn lối sống ẩn dật, sau khi những kế hoạch bị số phận
    phá vỡ.
    Ồ không, Károly không như thế. Anh ấy là một con người thép!
    Thay vì chỉ nghĩ tới cái đã mất – cánh tay phải, chiếc huy chương vàng tiềm
    năng – anh ấy tập trung vào những gì mà anh hiện đang có. Đó là sức mạnh
    tinh thần, là tư duy của một người chiến thắng, là quyết tâm để thành công
    và cánh tay trái khỏe mạnh. Với cánh tay trái ấy, anh nghĩ anh có thể luyện
    tập và trở thành tay súng cừ nhất thế giới.
    Sau một tháng điều trị, Károly rời bệnh viện, xa rời thế giới hào nhoáng, anh

    bắt đầu tập luyện bắn súng với cánh tay trái. Mặc cho những cơn đau thể xác
    vẫn còn, mặc cho cánh tay trái đã mệt mỏi, căng lên vì phải gánh cả những
    công việc mà trước giờ cánh tay phải làm, anh vẫn kiên trì vào mục tiêu biến
    cánh tay trái trở thành cánh tay bắn súng cừ nhất thế giới.
    Một năm sau đó, Károly lần nữa góp mặt tại giải bắn súng Hungary. Những
    đồng đội của anh đã rất vui mừng khi nhìn thấy anh. Họ ca ngợi cử chỉ tuyệt
    vời khi anh đến đây cổ vũ cho họ. Nhưng họ đã nhanh chóng biết sự thực khi
    Károly nói rằng anh ấy tới không phải để quan sát ai thi đấu cả, mà để thi
    đấu.
    Károly thi đấu và đã giành được vị trí quán quân. Chỉ một năm sau khi mất
    cánh tay phải, anh đã chiến thắng lần nữa với cánh tay trái của mình.
    Quyết định luyện tập một cách im lặng, xa rời những sự dòm ngó của Károly
    thật đúng đắn. Mọi người có thể dễ dàng cười nhạo bạn nếu bạn mơ ước một
    điều gì đó quá lớn lao. Bạn cũng có thể sẽ chìm ngập trong nỗi đau nếu cứ
    sống mãi trong sự cảm thông của mọi người khi tất cả dường như đã mất.
    Thật không may cho Károly, ước mơ tham gia Thế vận hội đã hai lần nữa
    không thành hiện thực vì chiến tranh thế giới.
    Vào năm 1948, Thế vận hội được tổ chức tại London. Károly đã được gọi
    vào đội tuyển bắn súng Hungary. Và anh đã giành được huy chương vàng
    bắn súng với cánh tay trái.
    Hãy tưởng tượng bạn là ứng cử viên huy chương vàng, bị mất đi cánh tay
    bắn súng của mình trong một tai nạn, nhưng đã đứng dậy và luyện tập cánh
    tay trái để có thể bắn được như trước, thậm chí tốt hơn thế để giành huy
    chương vàng Olympic.
    Bốn năm sau tại thế vận hội Helsinki, không có gì ngạc nhiên khi Károly
    Takács đã giành được huy chương vàng nội dung súng ngắn.
    Đó là bản lĩnh của các nhà vô địch!
    Trong cuộc sống, chúng ta ai cũng có những khoảnh khắc dường như rất gần
    vinh quang nhưng rồi lại bất ngờ mất tất cả. Khi cả thế giới đang ngấm ngầm
    chống lại chúng ta, khi những giấc mơ bị tan vỡ, chúng ta có cảm giác bại
    trận, cảm giác vùi dập, thất bại. Và chúng ta khóc lớn: “Tại sao là tôi?”
    Khi những việc tồi tệ như thế xảy đến với bạn, hãy nghĩ về Károly. Hãy nghĩ
    giống anh ấy. Đừng lo lắng về những gì mà bạn đã mất đi. Thay vào đó, tập
    trung cho những gì mà bạn có. Không ai có thể lấy đi sức mạnh bên trong
    bạn, ý chí của bạn.
    Đừng đánh mất chính mình trong sự tự thương hại bản thân. Hãy đứng dậy
    nhanh nhất có thể. Károly đã luyện tập trở lại chỉ một tháng sau tai nạn. Khi
    bạn gục ngã, hãy nghĩ như một võ sĩ quyền anh: Nếu bạn bị đánh ngã, bạn
    phải bật dậy trong vòng 10 giây. Bạn sẽ thất bại dù chỉ chậm hơn một giây.
    Hãy đặt cho mình một mục tiêu và tập trung vào việc đạt được nó. Mục tiêu
    sẽ hướng tư duy và cơ thể tới công việc cần thiết để thành công, hơn là nhìn

    lại quá khứ và lo sợ về những thất bại trong quá khứ, về những thứ đáng ra
    nó đã tới với bản thân. Khi tâm trí của bạn ngập tràn những suy nghĩ tiêu
    cực, sẽ không dễ dàng để đẩy chúng ra khỏi đầu. Bạn cần phải suy nghĩ tích
    cực – cần một mục tiêu - để thay thế và trục xuất những suy nghĩ tiêu cực.
    Sức mạnh để giành được huy chương vàng môn súng ngắn không phải chỉ ở
    bàn tay bắn súng, mà hơn nữa, đó là sức mạnh của ý chí. Cuộc sống là như
    vậy. Sự chiến thắng phụ thuộc nhiều hơn vào quan điểm, thái độ, chứ không
    hoàn toàn ở những kỹ năng. Kỹ năng có thể hoàn thiện, và Károly đã chứng
    minh điều đó với cánh tay trái của mình.
    Lần tới khi xem một trận cricket hay bóng đá, khi bạn chứng kiến những kẻ
    chiến thắng, hãy thử tìm cách chiến thắng điều gì đó ở chính mình.
    Hãy ghi nhớ cách nghĩ của Károly Takács, cách nghĩ của người chiến thắng!
    Trong cuộc sống, chúng ta ai cũng có những khoảnh khắc dường như rất
    gần vinh quang nhưng rồi lại bất ngờ mất tất cả. Khi chuyện đó xảy ra, đừng
    lo lắng về những gì chúng ta đã đánh mất. Hãy tập trung vào những gì bạn
    đang có.
    Phá vỡ những rào cản tinh thần: Câu chuyện của Roger Bannister
    Nếu bạn nghĩ bạn làm được, bạn sẽ làm được. Nếu bạn nghĩ bạn không thể,
    bạn cũng đúng!
    Để hiểu được sự thật trong câu châm ngôn đó, hãy ngược thời gian về những
    năm 1950.
    Trong thế giới điền kinh, có một điều đã được mặc đinh, đó là không ai có
    thể chạy cả dặm trong chưa đầy bốn phút. Thời gian kỷ lục đã được lập bởi
    một vận động viên Thụy Điển, Gunder Haegg, người đã chạy một dặm trong
    4 phút 1,4 giây. Thành tích đó được thực hiện năm 1945. Nó đã duy trì được
    vài năm, và các bác sĩ, vận động viên, chuyên gia thể thao đã đồng ý rằng
    mốc bốn phút là không thể đạt được. Thực tế, mọi người tin rằng không một
    vận động viên nào có thể làm được điều đó mà không gây nguy hiểm tới cơ
    thể.
    Sau đó, ngày 6/ 5/ 1954, Roger Bannister đã làm được điều không thể ấy.
    Tại một sự kiện điền kinh tại London, Rodger đã hoàn thành đường đua một
    dặm trong 3 phút 59,4 giây, phá vỡ rào cản 4 phút. Anh ấy đã làm được điều
    mà mọi người đều cho là không thể. Cơ thể anh đã thực hiện được điều mà
    họ nói là không một cơ thể nào có thể.
    John Landy – đối thủ của Rodger, khi hoàn thành đường đua cũng đã có kết
    quả tốt nhất của bản thân, 4 phút 1,5 giây. Thực tế, sau 3 lần hoàn thành
    đường đua với thời gian dưới 4 phút 2 giây, John đã nói rằng rào chắn 4 phút
    như một “bức tường” – bất khả xâm phạm. Tuy nhiên, chỉ 56 ngày sau đó,

    John cũng đã phá vỡ rào cản tinh thần đó và hoàn thành đường đua chỉ trong
    3 phút 57,9 giây
    Những kỷ lục chưa hề dừng lại ở đó. Cuối năm 1957, 16 vận động viên điền
    kinh khác cũng hoàn thành đường đua 1 dặm trong chưa đầy 4 phút. Bức rào
    cản “bất khả xâm phạm” trong tâm thức kia đã bị đạp đổ hoàn toàn!
    Vậy thực tế chuyện gì đã xảy ra? Cơ thể của các vận động viên bỗng nhiên
    trở nên khoẻ mạnh hơn? Hay đã có một công nghệ mới cải thiện đôi giày
    chạy? Phương pháp luyện tập được tăng cường? Hay chỉ đơn giản là các vận
    động viên điền kinh tập luyện chăm chỉ hơn? Nhưng thực tế, không có lý do
    nào đúng cả. Đó chỉ đơn giản là rào cản trong tâm trí họ – cái giới hạn của
    bản thân tin rằng không thể hoàn thành một dặm dưới 4 phút – đã bị phá vỡ.
    Và nó đã tạo điều kiện cho những kỷ lục mới liên tục được thiết lập.
    Rodger đã trở thành bác sĩ. Sau này anh ấy giải thích rằng, bản thân anh cảm
    thấy việc không thể chạy một dặm đua dưới 4 phút là điều phi lý. Tư duy của
    anh ấy từ chối rào cản đó. Thực tế, những gì Rodger làm đã chứng minh rằng
    đó không phải là rào cản cơ thể, mà nó đơn thuần chỉ là rào cản tinh thần.
    Việc Rodger đã làm ngày hôm đó không phải chỉ là lập một kỷ lục thế giới
    mới; thực tế, anh ấy đã chứng minh rằng việc đạp đổ được rào cản tinh thần
    có thể giúp chúng ta có những màn trình diễn đột phá.
    Chúng ta đều thích điều đó. Chúng ta ai cũng tin chắc mình có thể làm được
    gì và không làm được gì. Và thành công của chúng ta bị giới hạn bởi những
    rào cản như thế. Chúng ta không cố gắng bởi chúng ta nhìn thấy những rào
    cản như vậy. Robin Sharma gọi đó là “những rào chắn vô hình.”
    Như trong câu chuyện của Roger Bannister, khi anh ấy phá vỡ kỷ lục 4 phút,
    rào cản trong tâm trí của những vận động viên khác cũng không còn nữa. Ít
    lâu sau, 16 người đã hoàn thành một dặm đua dưới 4 phút.
    Cuộc sống là hành trình phá vỡ những rào cản tinh thần. Cùng nhảy qua và
    cao hơn hẳn những rào chắn vô hình đó. Hãy mơ những giấc mơ “bất khả
    thi”!
    Vậy, đâu là hàng rào bốn phút của bạn? Cái gì đã giữ bạn và đội của bạn
    không tiến lên được? Hãy bật lên, đạp đổ hàng rào đó. Ngay hôm nay.
    Nếu bạn nghĩ bạn có thể, bạn có thể. Nếu bạn nghĩ mình không thể, bạn
    cũng đúng!
    Những cánh đồng kim cương
    “Những cánh đồng kim cương” là tựa đề bài diễn thuyết của Russell Conwell
    vào đầu thế kỷ XX. Russell từng là một mục sư, diễn giả và là người thành
    lập đại học Temple tại Philadelphia. Bài diễn thuyết của ông nổi tiếng tới
    mức Russell đã phát biểu nó hơn 6000 lần trên khắp thế giới. Trọng tâm của

    bài nói là một câu chuyện nhỏ về những cánh đồng kim cương.
    Câu chuyện bắt đầu từ nhiều năm về trước, có một chủ trang trại khá giả
    người Ba Tư tên là Al Hafed. Ông ta có một dải đất rộng, và một mong ước
    còn lớn lao hơn thế. Ông tổ chức một bữa tiệc lớn và mời các thương gia,
    nhà buôn, những nhà thám hiểu và cả những thầy tu. Điều đó bắt nguồn từ
    những hiểu biết mà ông ta có về kim cương. Những viên kim cương có thể
    khiến con người trở nên giàu có, biến mọi giấc mơ trở thành hiện thực.
    Cảm nhận được cơ hội và vận may đang tới, Al Hafed bắt đầu cuộc hành
    trình săn lùng những viên kim cương. “Tôi muốn có chúng và tôi đang đi tìm
    chúng”, ông ta đã nói với các thầy tu như vậy. Ông ta bán trang trại của
    mình, để lại nhà cửa nhờ hàng xóm để ý và ra đi tìm kiếm kim cương.
    Nhưng thật không may, hơn sáu tháng trôi qua, ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền,
    nhưng chẳng tìm thấy viên kim cương nào. Sụp đổ và đau đớn, Al Hafed mất
    sau đó không lâu.
    Trong khi đó, trở lại với cánh đồng mà Al Hafed đã bán đi, người chủ mới
    thường tưới cây trồng vào buổi chiều tối, cho tới một hôm, ông ta tình cờ
    thấy có cái gì đó đang sáng lấp lánh. Đó là một hòn đá lớn, tỏa ánh hào
    quang lấp lánh, ông đã nhặt nó mang về, đặt lên bệ lò sưởi. Tối hôm đó, vị
    thầy tu nọ tình cờ ghé qua. Nhìn thấy viên đá lớn, ông hét lên: “A, một viên
    kim cương, có phải Al Hafed đã quay lại?” “Không”, người chủ mới nói,
    “Tôi vừa nhặt nó từ khu vườn. Thực tế, khu vườn có rất nhiều viên đá như
    vậy!”
    Đúng vậy, có cả một cánh đồng kim cương như vậy trên lô đất mà Al Hafed
    đã bán, để có tiền đi tìm kiếm kim cương. Câu chuyện này tuy đã cũ nhưng
    bài học từ nó thì vẫn nguyên giá trị cho tới tận hôm nay, cho cả những cá
    nhân và tổ chức. Những mục tiêu mà chúng ta tìm kiếm, sự giàu mà có
    chúng ta thèm muốn, ở ngay dưới chân chúng ta. Thông thường, trong những
    hình huống chúng ta phải thay đổi công việc, chúng ta tin rằng bản thân cần
    rời bỏ nơi hiện tại và tìm kiếm thành công ở bên ngoài. Chúng ta nghĩ tới
    việc thay đổi công việc hay nghề nghiệp, hoặc thậm chí việc thay đổi địa
    điểm là cần thiết cho sự thành công.
    Tại sao chúng ta lại không nhận ra những viên kim cương ở ngay trong sân
    nhà, dưới chân chúng ta? Lý do có thể vì những viên kim cương thường xuất
    hiện trong hình hài thô sơ, chưa được gọt giũa. Và công việc gọt giũa những
    hòn đá thô ấy không dễ dàng gì. Trong hầu hết trường hợp, nó rất khó khăn.
    Như những viên kim cương còn thô kia, chúng ta thất bại trong việc nhận
    biết những cơ hội trên con đường chúng ta bước, bởi, những cơ hội thường ở
    trong một công việc khó khăn.
    Những tập đoàn lớn cũng mắc phải những sai lầm khi lờ đi những cánh đồng
    kim cương của họ. Khi phải phát triển trong khó khăn, thiếu thốn, họ nghĩ họ
    đã đụng phải một bức tường, và thế là cố gắng đa dạng hóa, phô trương

    những sức mạnh truyền thống.
    Một bài học tốt để ghi nhớ, trong cả thời khắc tốt và xấu. Chúng ta đều có
    những...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS & THPT PHẠM HỒNG THÁI - CHƯ PĂH - GIA LAI!